Chuyện nghề dạy

Chuyện 1.

Lớp mình có một cậu bé (lớp 7) khá nghịch, trong giờ thường không tập trung, hay nói chuyện hoặc trêu bạn. Nhưng mình cảm thấy cậu bé đó không phải là hư. Cách cậu hành động như vậy dường như để che đi điều gì đó cậu không muốn nói. Và hôm nay nhân giờ kiểm tra nói, mình hỏi chuyện cậu bé luôn.

Theo nội dung kiểm tra thì mình sẽ hỏi mấy thứ về materials, thì hiện tại hoàn thành… nhưng mình lồng vào trong mạch chuyện (phần ngữ pháp) chứ không hỏi câu riêng lẻ. Cậu nói khá tốt, triển khai ý tốt chứ không chỉ đơn thuần là trả lời câu hỏi của cô. Cậu vẫn có vài lỗi ngữ pháp trong câu trả lời nhưng mình quan tâm đến nội dung cậu chia sẻ hơn nên cứ để cậu bé nói.

Cậu chia sẻ rất nhiều thứ từ các câu hỏi của mình. Từ lý do vì sao trong lớp không tập trung (vì mệt mỏi, phải học quá nhiều), đến cậu thích làm gì trong tương lai (cậu bảo gamer or youtuber), làm gamer thì cậu sẽ làm gì, làm youtuber thì cậu sẽ làm gì, kiếm tiền ra sao, bố mẹ đã nói gì khi cậu chia sẻ mong muốn đó (lo học đi 😐), thích chơi game vậy thì cậu chơi bao lâu một tuần (14-20 tiếng/tuần), thời gian cho hoạt động ngoài trời và các môn thể thao thì sao (vẫn có học karate, sáng đạp xe, chơi bóng rổ, thỉnh thoảng đi bơi 👍, cậu ko bị cận), rồi có thích đi du học không, thích đi đất nước nào, vì sao lại thích đất nước đó, ai là người truyền cảm hứng cho cậu nhất, người đó truyền cảm hứng cho cậu như thế nào,…

Buổi “kiểm tra” đối với mình là thú vị vì giúp mình hiểu thêm về cậu bé. Mình nhận thấy cậu bé có tư duy và mong muốn rõ ràng. Cậu cũng có cá tính nhưng lại cố tỏ vẻ không hợp tác và làm giáo viên khó chịu.

Sau buổi “kiểm tra”, một lần nữa mình thấy việc “lắng nghe” thật sự hữu ích (ít nhất đối với mình) vì nó giúp mình biết và hiểu thêm về học sinh của mình, nhất là học sinh lứa tuổi này và (tất nhiên) “test” được luôn kỹ năng ngôn ngữ của học sinh. Chỉ có điều, thời gian đâu để mà ngồi lắng nghe chúng nói 😞 khi mà cô còn phải hoàn thành bài dạy (không thì bố mẹ chúng sẽ phản ánh về việc học tập của con không hiệu quả). Và nếu mình là bố mẹ chúng (hoặc mình ở trong hoàn cảnh này), liệu mình có làm được như những gì mình đang nghĩ và mong đợi bố mẹ chúng sẽ làm cho chúng bây giờ không? (vì nói bao giờ cũng dễ hơn làm mà 😐 )

Chuyện 2.

Đề bài: Viết về một trải nghiệm/ cuộc phiêu lưu mà bạn muốn có. Miêu tả hoạt động đó và lý do vì sao bạn thích nó.
(Viết khoảng 4-5 câu)

Bài viết:
Tôi muốn đi tình nguyện cho những người không nhà cửa. Tôi muốn tặng họ quần áo cũ, thức ăn, đồ uống và một chút tiền. Tôi muốn làm vậy vì họ có một cuộc đời không tốt đẹp, họ không có nhà cửa, bạn bè.

Nguyên văn bài viết tiếng Anh: “I’d like to volunteer for homeless people. I want to give old clothes, some food, drink and a few money to them. I would like to do it because they have a bad life, they don’t have home, friend.”

—-
Chấm bài buổi tối nhưng đây là bài duy nhất mình dừng lại để ghi comment vào bài (và cả đăng fb :p ) vì những gì bạn ấy viết ❤.
Bạn học sinh ở trong lớp vẫn bị nhắc vì nói chuyện. Khi hỏi nói thì bạn trả lời khá tốt các cấu trúc cơ bản (nhưng có ít ý để mở rộng câu trả lời). Nhìn bài viết này thì thấy bạn không bị lỗi ngữ pháp (thật ra là có 1 lỗi, nhưng bài tập ngữ pháp trong sách thì vẫn đầy lỗi 😀 ). Chữ của bạn trong bài thì “rồng bay phượng múa” quá nên mình không đăng lên 😁. Tóm lại, bạn không nổi bật trong lớp.
Nhưng mình thích mong muốn ấm áp của bạn ❤. Ở lứa tuổi cấp 2 (lớp 7), trong khi các bạn khác viết về mong muốn đi chỗ này chỗ kia thì bạn viết về việc giúp đỡ người khác ❤. Cho nên, có thể bạn chưa “giỏi” như cách người lớn định nghĩa nhưng mình nghĩ bố mẹ bạn hoàn toàn có thể tự hào về con trai mình 🙂 .

This entry was posted in .

You may also like...

Your email will not be published. Name and Email fields are required