Chuyện “thuyết phục” về nhà sau nghỉ Tết

Chuẩn bị đến ngày về HN, Mèo chưa muốn về nên còn khóc và mếu, sau khi bà ngoại và bố “nói chuyện” với chàng xong, chàng đi xuống bếp, mắt ngấn nước, mếu máo bảo mẹ:

– Mẹ ơi, con thấy khó lựa chọn
– Con có gì khó lựa chọn vậy?
– Ở ông bà ngoại và về đi học buổi đầu tiên
– Con thích cái nào thì con chọn cái đó
– Nhưng con vẫn thấy khó chọn
– Thế điều gì làm con khó chọn?
– Ý mẹ là sao?
– Ý mẹ là nếu ở lại ông bà thì sao?
– Con bị lỡ buổi học đầu tiên
– À, rồi, mẹ đã hiểu. Vậy còn nếu đi học buổi học đầu tiên thì sao?
– Con nhớ ông bà ngoại

Mẹ dừng công việc đang làm, lấy giấy lau nước mắt, nước mũi cho bạn rồi mẹ để bạn ngồi lên đùi mẹ và mẹ con nói chuyện:
– thế giờ mẹ thử phân tích cho con để con chọn nhé?
– Vâng
– Nếu con lỡ buổi học đầu tiên thì phải đến sang năm con mới có buổi học đầu tiên đấy. Mà lúc đó lại ko học cùng cô Hiên nữa rồi. Còn nếu con nhớ ông bà ngoại thì mình có thể gọi điện cho ông bà, rồi có thể cuối tuần nào đó mẹ lại đưa con về chơi ông bà, mà bà cũng sắp xuống HN rồi thì mình có thể sang nhà dì chơi cùng bà.
– Bao giờ bà xuống?
– Mẹ nghĩ là thứ 7, thì CN mình sang
– Ơ, nhưng như thế con sẽ bị lỡ buổi học toán
– À, mình ko học CN con ạ, mình học buổi tối.
– Buổi tối ư? Có học ở chỗ hôm trước ko mẹ?
– Có chứ. Vẫn ở chỗ có trò domino í.
– Vâng. À, ở lớp con, chỗ góc xây dựng cũng có những khối chữ nhật, nhưng con ko được xếp domino (hạ giọng, mặt xìu xuống 🙁😞)
– Sao vậy?
– Vì đó là góc xây dựng, và con chỉ được xếp tường, nhà thôi. Con sợ cô giáo ko đồng ý 🙁
– Con đã thử hỏi cô giáo chưa?
– Ồ đúng, con chưa hỏi. Nhưng con sợ cô không đồng ý
– Con chưa thử hỏi cô mà. Con thử hỏi cô là “con có thể sáng tạo sang trò khác được ko” xem sao. Mẹ nghĩ các cô giáo đều rất thích học sinh sáng tạo.
– Vâng. Các cô chỉ ko thích học sinh hư thôi.
– Thế à. Thế học sinh “hư” là như thế nào?
– Đánh nhau này
– Ồ, đúng, như vậy thì ko được
– Vẽ lên bài của bạn này
– (gật đầu)
– Chê bạn này
– Chê bạn á? Chê như thế nào hả con?
– Ví dụ như bạn vẽ tranh thì chê bạn là “cậu vẽ xấu thế” í
– Ồ vậy à. Nhưng lỡ mẹ thấy bạn đó vẽ ko đẹp thật thì mẹ nên nói thế nào?
– Mình nghĩ cậu vẽ chưa được đẹp lắm
– À, mẹ hiểu rồi. Mình ko nên chê thẳng là cậu vẽ xấu thì sẽ làm bạn buồn đúng ko?
– Đúng

Rồi ko nhớ mẹ con nói gì mà nói đến tức giận, Mèo bảo:
– KHI TỨC GIẬN THÌ CÓ 4 CÁCH ĐỂ LÀM HẾT TỨC GIẬN
– (:o mẹ há hốc mồm vì chưa bao giờ mẹ đọc hay quan tâm có bao nhiêu cách để “hạ hỏa” cả) Thế á? Những cách gì vậy con?
– Cách thứ 1: hít thật sâu rồi thở ra.
– (Gật đầu)
– Cách thứ 2: đọc “thần chú”
– Thần chú gì?
– Con lấy ví dụ tên khác nhé, “Tí ơi, bình tĩnh đi”
– À, rồi. Vậy còn cách 3?
– Nghĩ đến những lúc vui vẻ
– (Mẹ há hốc mồm tập 2) Đúng. Sao con biết vậy? 😮
– (Bạn lấy tay bóp đầu, bóp vai cho mẹ rồi nói) như thế này này, nếu mẹ thấy giận con, mẹ nghĩ đến những lúc con làm như thế này cho mẹ thì mẹ sẽ đỡ giận con.
– Đúng là như vậy đấy. Sao con biết hay vậy! Thế còn cách thứ 4?
– Cách thứ 4 là nghĩ đến những chuyện buồn cười (rồi bạn bụm miệng cười)
– Vâng 🙂. Đó cũng là một cách hay. Mèo ơi, con nói chuyện gần giống giáo sư rồi đấy (tại có lần bạn bảo con thích trở thành giáo sư 🙂 )
– Vâng. Ôi, thế con lại có thêm lựa chọn nữa. Ko biết sau này con sẽ chọn nghề gì.
– À, cái đó thì chưa cần vội con à. Mình lớn thêm một chút, trải nghiệm thêm một chút thì mình sẽ có hướng đi rõ ràng hơn. (Mẹ trở lại vấn đề chính) Nhưng giờ con cần chọn lựa giữa ở lại ông bà ngoại hay đi học buổi đầu tiên. Con đã chọn được chưa?
– Con chưa
– Vậy à? Vậy con có cần thêm thời gian nghĩ ko?
– Con nghĩ là con chọn đi học buổi đầu tiên ạ
– Vâng

Túm lại, đôi khi để giúp bạn đưa ra được lựa chọn “khó khăn” cần cả một cuộc nói chuyện dài như vậy đấy ạ :)))

You may also like...

Your email will not be published. Name and Email fields are required